Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026
Chủ Nhật, 30 tháng 10, 2022
365. Sinh nhật Nguyễn Triệu Quang 62 tuổi
· 365. Sinh
nhật Nguyễn Triệu Quang 62. tuổi
Hôm nay,
29/10 /2022, cách đây 62 năm Nguyễn Triệu Quang được sinh ra trên mảnh đất Ngàn
năm Văn hiến.
Tính
theo tuổi ta thì Triệu Quang đã ở tuổi 62. Tuổi qua cái độ Ngũ thập tri thiên mệnh
để trở về Lục thập như nhi. Và trên một Hoa giáp.
Nhân
Ngày sinh 29/10/1961 của Triệu Quang, bố mẹ chúc con luôn bình an, mạnh khỏe và
hạnh phúc!
Tôi đăng lên đây một phần Nhật ký
ngày đó.
Sáng nay
đang làm việc ở cơ quan, Hải đến báo tin là Minh đã sinh, mà lại sinh con trai
nữa kia chứ.
Lòng hồi
hộp quá chừng! Nửa mừng nửa lo. Mừng vì hạnh phúc đã nở hoa và kết trái! Lo vì
hoàn cảnh hiện tại: nhà ở và tiền lương...Lo làm sao cho đứa con đầu lòng sẽ xứng
đáng về sau; lo từ nay, mình đã trở thành địa vị NGƯƠI CHA, trách nhiệm càng nặng
nề hơn!...
Tối đến
đem cơm vào cho Minh ăn. Minh ăn rất ít và đang ráng chịu những cơn đau dữ dội
làm cho Minh kêu rên nhiều. Ai đã từng làm mẹ và ai đã từng chứng kiến người mẹ
sắp sinh con mới thấy hết nghĩa của chữ "mang nặng đẻ đau" là như thế
đó....
...Bệnh
viện C, ngày chủ nhật thật là nhộn nhịp. Người ra, kẻ vào rất đông, mang theo tặng
phẩm từ những cái nhỏ nhất: một nắm cơm kèm theo đĩa trứng ốp lết, cái thìa cái
bánh, gói xôi của người nhà và đặc biệt có thức ăn mang vào của một cụ nông dân chất phác...
Mình đến
ngay phòng Thường trực và xem bảng báo tin. Dòng thứ 5 quyển sổ nhật ký của bệnh
viện ( đã nhàu nát và nhòe mực). Đây rồi:
Nguyễn
Thúy Minh, 95 Hàng Bồ, con trai, nặng 3 kgs,
forseps,*
"Forseps",
cái từ mới nghe đã thấy đau làm sao! Phải lôi ra à? Thế thì chắc hôm qua, Thúy
Minh đã từng đau đớn và kêu la nhiều lắm!
Hình ảnh
của tháng 11 năm 1948 hiện về. Tiếng mẹ tôi vẫn còn như vẳng vẳng vang lên bên
tai. Mẹ kêu van, gào thét rung cả mấy quả đồi. Em Kim Cúc đã ra đời rồi, còn em
nữa thì "tử tại phúc trung". Một
ngày đau đớn rùng rợn cứ in mãi trong đầu óc tôi. Ngày hôm ấy tôi đã chạy 4
vòng từ Phường Sãi đến Phúc Khê để tìm bác sĩ Cống - người thày thuốc khoa sản
nổi tiếng của Quảng Trị.
Và di chứng
để lại cho tôi là "tiếng nấc nghẹn
còn lại trong tôi" khi quá mệt.
Và sau
đó là cả một chuỗi ngày khủng khiếp của đời tôi. Ông nội bị Tây bắn, Cha mất
tích, Chú tử trận, Cô chết vì chạy giặc.
Nhà cửa, xóm thôn tiêu điều vì Pháp đốt phá.
Cuộc đời
của tôi "đi ở và tự lập" bắt đầu!...
...Tôi vội
khoác vào người chiếc áo Vào thăm bệnh nhân, vào đúng buồng C1. Thì đây, thằng
con trai kháu khỉnh đang nằm trong chiếc giường con. Minh nằm trên giường sản
phụ ở cạnh.
Chao!
Con tôi sao nó giống tôi quá vậy? Từ đôi mắt, cái sống mũi và cái miệng rất chi
giống bố! Còn cái bàn tay thì thật tuyệt
vời. Bé thế nhưng sao mà trắng quá. Ngón tay dài thon, thưa rộng rãi, chúng tỏ nó sẽ có nhiều
cái khéo léo ở đôi bàn tay ấy. Và như các Cụ thường nói " nó sẽ lắm hoa
tay"...
... Tôi
đặt tên con trai đầu lòng là:
Nguyễn
Triệu Quang, sinh ngày 29 tháng 10 năm 1961, tức ngày 20 tháng 9 năm Tân Sửu.
Tôi có dự
định đặt biệt hiệu cho con trai là MAI
LĨNH SƠN.
Nguyện vọng
lớn nhất đối với đứa con này của tôi là
muốn nó sau này sẽ là Nhà thơ.
Mùa đông
năm 1961.
* Hai
cái LO là lo,
lương
con được phụ cấp 5 đồng một tháng, mà chỉ được cấp cho một người, vợ hoặc chồng
nằm trong biên chế nhà nước. Nếu sau thời gian nghỉ đẻ ( hình như một tháng rưỡi)
thì sẽ phải ra Chợ Người Hàng Chiếu để thuê người bế ẵm cháu bé. Như thế, phải
tiêu thêm tiền công cho người làm thì sẽ sống sao đây?
* Và cái LO thứ 2 là Lo nhà cửa, là lo cái nơi ở
95 Hàng Bồ, một cái phòng bé tẹo, khoảng 16 mét vuông, chia đôi vợ chồng tôi một
nửa và vợ chồng anh Bội, người Huế một nửa, nằm cạnh bếp nấu bằng than tổ ong
và củi, và nhà xí hai ngăn. Cứ hơn 4 giờ sáng thì bà Tý ở tầng 3 xuống bếp lục
đục nhóm bếp nấu khoai lang để bán sáng, khói xông mù mịt.. Phòng có cái trần
thấp lè tè, cao hơn 2 mét, đọng khói bếp từ trước giải phóng thủ đô, chưa hề được
quét vôi.
Phía
trên có một cái gác xép, bố trí cho cán bộ tên Đức, độc thân, đang bị ho lao ở.
Bức vách ngăn 2 phòng của tôi và anh Bội làm bằng
tre, cao hơn 1 mét. Hai gia đình tôi và anh Bội có thể nói chuyện với nhau như
ngồi cùng một cái bàn chung.
Khi chưa
có con ở hẹp còn được. Nay thêm đứa con mới sinh thì sống sao đây? LO là LO như
vậy đó.!
Bên bờ Phước
Long Giang, sáng ngày 29/10/2020, nhằm ngày 13 tháng 9 năm Canh Tý.
Nhà thơ
Xuân Bảo
Viết thêm.Tuy nghèo nhưng vợ chồng chúng tôi vẫn nuôi”bà vú”để
trông nom Triệu Quang!
Được cấp
lương con Một tháng 5 đồng không đủ trả công cho vú nuôi.Tôi đã phải làm. thêm
nghề vẽ cartalogue thời trang cho các hiệu thợ may, vói cái lô gô con cò kiếm sống
trên các làn sóng lăn tăn của ao làng, có dòng chữ XB 59 Hàng Đào, Hà Nội và nhận
viết Bằng khen cho Viện Thi đua và Khen thưởng với thu nhập cũng gần bằng tiền lương!
Chao ôi một thời gian khó!
Bên sườn núi Bửu Long, ngày
29/10/2022, nhà thơ Xuân Bảo đi theo thi nhân tiền bối Hồ Xanh Nguyễn Thượng
Cát vào núi ngâm thơ nhàn,
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022
366. Ngày lễ Vu lan nhớ Mạ tui
366. Ngày lễ Vu lan báo hiếu nhớ Mạ tui
Bên sừơn núi Bửu Long, ngày 7 tháng Tư Ta, còn một ngàỳ
nữa là đến ngày mùng 8 tháng Tư .ngày Phật đản, nhà thơ Xuân Bảo viết về ngày
này để nhớ.
Mừng Lễ Phật đản
Năm nay, ngày
mùng 8 tháng Tư, năm Nhâm Dần, nhằm ngày 8/5/2022.
Tôi còn nhớ cách đây hơn 80 năm, khi tôi lên 7, lên 8,
đang học sơ đẳng tiểu học ở trường Nhà binh Mang Cá.Huế. Cứ đến ngày mùng Tám, tháng Tư, Âm lịch là
ngày Phật đản. Mạ tôi thường cho tôi lên chùa Từ Đàm dâng hương lễ Phật.
Ngày đó, bọn trẻ
chúng tôi đã hát mừng Phật đản như sau:”Dân
Hồng Lạc mình đây đã 4 ngàn năm/Gồm Nam Bắc một dải sơn hà/ Hiện về ca ty là vệ,
công ơn bản triều...”
Sau này, nhiều
năm dân ta vẫn lấy ngày mùng Tám, tháng Tư Âm lịch làm ngày Lễ Phật đản. Còn
ngày Rằm tháng Tư Âm lịch đổi sang khi nào thì tôi không biết.
Nhân ngày này, tôi đăng bài thơ XA QUÊ NỖI NHỚ, để nhớ
về Mạ tôi, một người mẹ rất đỗi thân thương của chúng tôi đã chịu cảnh góa bụa
lúc mới hơn 30 tuổi, một nách 4 đứa con thơ vẫn kiên cường vượt qua bão tố cuộc
đời, để nuôi đàn con khôn lớn!
Mạ tôi sống trường thọ đến năm Mậu Tý – 2008 thì quy
tiên, hưởng tuổi trời, thọ 93 năm và 2 ngày, kể từ ngày 20 tháng Giêng, năm
Bính Thìn (1916) đến ngày 21 tháng Giêng, năm Mậu Tý (2008).
Sau đây là mấy bài thơ đó.
XA QUÊ NỖI NHỚ
Thời gian vun vút bóng câu qua
Thân phận con người thật xót xa
Quảng Trị xa rồi thời trẻ dại
Sài Gòn gần lại lúc về già
Thánh răn tích đức vun điều thiện
Phật dạy tu nhân tránh ác tà
Diệu pháp hồng ân vơi nỗi nhớ
Mái chùa riu rít tiếng chim ca
Và thêm chùm thơ viết về Mạ tui;
MỪNG
TUỔI MẸ
Mừng Đại thọ Mẹ
Nguyễn Thị Kim Dung
Mừng Mẹ xuân này tuổi chín mươi
Nêu gương đức độ sáng tình người
Một thời chinh chiến bao gian khó
Muôn thuở huân công ánh rạng ngời
Giữ nếp gia phong luôn trọng đạo
Ươm mầm hiếu nghĩa mãi xanh tươi
Tuyết sương dầu dãi cùng năm tháng
Xin tạ ân sâu với đất trời.
NƯỚC NON
À ơi! Tiếng Mẹ mãi bên con
Mẫu tử tình thâm lẽ sống còn
Chín chữ cao sâu công dưỡng dục
Một đời trọn vẹn tấm lòng son
Ngày đông Mẹ chịu nằm bên ướt
Tháng giá con luôn được miếng ngon
Mẹ ơi! Tình Mẹ bao la quá
Sánh tày biển cả nước cùng non.
CON LẠY
MẸ
Con quỳ lạy Mẹ đấng sinh thành
Xin nguyện trui rèn để xứng danh
Nét đẹp văn chương miền Triệu Đại
Rạng ngời khoa bảng xứ Diên Sanh
Đắp bồi nhân cách tu tâm trí
Hun đúc từ tâm ngộ pháp hanh
Lời Mẹ lòng con luôn tạc dạ
Cuộc đời mây khói bóng trôi nhanh
Ngày 7/5/2022 Nhà thơ Xuân Bảo,
Hôm qua, nhân ngày lễ Vu lan, rằm tháng bảy Nhâm Dần , ngày dân gian thường
nhắc là ngày xá tội vong nhân, tôi đăng lại bài viết nhân ngày Phật đản năm
xưa, khi tôi mới lên bảy, lên tám ở cố đô Huế.
Bên sườn núi Bửu Long , ngày 13/8/2022.
Nhà thơ Xuân Bảo.
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022
300...Nhà thơ Tú Sừng-Võ Nguyện tham luận
Bài thứ nhất.
Cầu Lòn
(Tặng Cánh chim trong bão tố)
Tự dưng nhớ chiếc Cầu Lòn
Sông Hương mùa lụt bãi cồn lao đao
Củi rều tấp kín bờ lau
Em thui thủi vớt bên cầu tử sinh
Cầu Lòn một thưở rung rinh
Con tàu Thống Nhất gập ghềnh vào ra
Cầu Lòn một thuở đôi ta
Tìm trường đi học lại qua con đường
Lạ lùng là dòng sông Hương
Qua mùa nước nậy* lại càng xanh trong
Thế rồi em đi lấy chồng
Cánh chim bạt gió xa trông mỏi mòn
Có Cầu mà phải đi Lòn**
Quê mình là vậy em còn nhớ không?
Em đi để lại dòng sông
Mấy mùa nắng đục mưa trong đợi người.
Bài thứ hai.
Sông Hương
(đã đăng trong tác phẩm 600 năm thơ Huế)
Trở về bên bến Kim Long
Dừng chân rửa mặt hôn dòng sông Hương
Mười lăm năm bước tha phương
Mà sông vẫn giữ nguồn thương ngọt ngào
Bãi cồn đã hóa cù lao
Mà sông vẫn vậy thuở nào mát trong
Muốn ôm sông hết vào lòng
Sợ bờ bãi lạ (!) – buồn không hỡi người.
_________
*Nước
nậy là nước lớn.
**Lòn có nghĩa là luồn, chui xuống phía dưới cầu.
Nhà thơ Võ Nguyện – Tú Thịt Hộp
Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2022
363. VỀ BÀI THƠ ƯƠC`
363. VỀ BÀI THƠ :ƯỚC
Bên sườn núi Bửu Long, ngày
27/5 Tây, nhằm ngày 27, tháng Tư Ta, Nhâm Dần, nhà thơ Xuân Bảo viết:
Chung quanh chỗ tôi ở có rất nhiều khe suối mà người
dân Nam Bộ thường gọi là những con rạch. Nơi trú ngụ của những con chim cuốc,
còn gọi là chim quyên. Người Tàu thì gọi tên nó là Giá cô. Mùa hạ đã đi qua gần
một tháng. Đã có những cơn mưa nhưng chỉ trong một vài chục phút rồi tạnh.
Tôi đã có bài thơ về những cơn mưa đầu mùa.
Mưa
Những cơn mưa đến bất ngờ
Dòng sông bỗng thấy đôi bờ rộng them
Con đường như được tráng men
Cành cây tán lá xanh lên rất nhiều
Cái nắng và cái
nóng lại hun lên như chưa hề có giọt mưa nào. Bầy ve sầu hát khúc mùa hạ chỉ
vài ba hồi rồi biến. Những con cuốc không hề nức nở khóc than hồn Thục Đế.
Ai xui con cuốc gọi vào hè? - Không
có tiếng cuốc kêu ? Vì sao?
Cái nóng nung người nóng nóng ghê! -Thật sự nóng nóng ghê!
Bất giác, tôi lại nhớ biển. Nhớ biển Vũng Tàu da diết
– nơi có một nhà hàng nổi tiếng mang tên Lan Rừng, nằm sát bờ, cạnh đường lên núi Nghinh Phong. Người chủ đã cố công sưu tầm nhiều loại phong lan rừng để
trang trí cho nhà hàng. Nhiều giò lan được treo rất khéo trên con đường dẫn xuống
bến. Mùi hương ngào ngạt khắp một quãng dài bờ biển Nơi đó, tôi và
nhà thơ, nhà giáo Thu Hà đã ngồi ngắm bình minh mưa của đại dương. Những con
sóng tuy nhó nhưng cũng đủ bạc đầu để nhà thơ Nguyễn Duy hỏi:
Hỏi cùng Bãi Dứa, Bãi Dâu
Sóng bao nhiêu tuổi mà đầu bạc phơ?
Hai chúng tôi lại dạo bước trên
dọc bờ biển ngắm trời, ngắm biển bao la mà càng thấm thía lời di huấn của một ông vua văn
võ kiêm toàn – chủ súy của Tao đàn nhị thập bát tú. Vua Lê Thánh Tông đã dạy
cho con cháu một bài học về toàn vẹn lãnh thổ của nước Đại Việt thân yêu:
. “Ta phải giữ gìn cho cẩn thận, đừng để ai lấy mất 1 phân núi, 1 tấc sông do vua Thái Tổ để lại.”
Lê Lợi – Lê Thái Tổ
quần quật bao nhiêu năm nằm gai nếm mật để đuổi giặc Minh ra khỏi bờ cõi. Kẻ hậu
thế đương nhiên phải biết giữ.
Khi mặt trời bắt đầu dọi xuống,
xua tan đám bọt hơi nước của
biển sớm mai, chúng tôi dừng chân trước một phiến đá to và ngồi xuống đó nghỉ.Phiến đá này nằm trong một lùm cây, như một cái tum và
chủ nhà hàng đã khéo dấu một giò lan nằm khuất trong đám lá. Tỏa hương nhè nhẹ,
quyến rũ. Vài chú chim sâu thong thả chuyền cành và cất tiếng riu ra, ríu rít.
***
Tôi đã nghĩ đến sự chia tay với biển, với Thu Hà và thầm
ước:
Ước gì níu được làn hương
Ước gì ngắt đóa
lan rừng năm xưa
Ước gì biển
đến cùng ta
Ước gì trời
đất giao hòa tình xuân
Chiều ngày 27/5/2022
Nhà thơ Xuân Bảo
362. Võ Nguyện giới thiệu tập Trăng Giêng của Xuân Bảo
362. VÕ NGUYỆN GIỚI THIỆU TẬP THƠ TRĂNG GIENG CỦA XUÂN BẢO
Bên sườn núi Bửu Long, ngày thứ 7-28/5/2022, nhà thơ Xuân Bảo bỗng dưng nhớ nhà thơ Võ Nguyện – Tú thịt Hộp, tôi đăng lại bài giới thiệu tập Thơ Trăng Giêng, để nhớ về tài thẩm thơ của Võ Nguyện.